Ngày 30/7 theo giờ Bắc Kinh, chuyên mục video dài “Unlock Journey” cập nhật, nhân vật kỳ này là tài năng U23 đang lưu ngoại tại Hà Lan Wang Bohao. Trong chương trình, anh nói về cuộc sống ở Hà Lan.
Về sự hỗ trợ từ câu lạc bộ

Một nhà tài trợ của câu lạc bộ là tiệm cho thuê xe; xe tôi thuê thì CLB trả một phần, tôi trả một phần, khoảng vài trăm euro một tháng.
Nếu không có trợ cấp của CLB gì gì đó…
Không dám tính đâu, haha, tính rồi sợ muốn về nước.
Anh có từng tính các khoản chi, mình phải tiêu bao nhiêu không?
Tôi đại khái tính rồi, có lẽ vừa đúng bằng mức lương tôi từng nhận ở trong nước. Vì bên này giá cả quả thật cao, lại còn một số chi phí phát sinh. Ở trong nước thì sáng trưa tối lúc nào cũng có cơm ăn, còn bên này ngay cả sáng ngày thi đấu bạn cũng phải tự chuẩn bị; đôi khi sau trận quá mệt — rất mệt hoặc rất muộn — cũng chẳng muốn tự nấu, phải ăn ngoài. Ăn ngoài rất đắt; muốn ăn một bữa Trung Hoa thì nhà hàng Trung bình thường khoảng hơn 30 euro/người. Chỉ gọi một món với cơm cũng khoảng hơn 30 euro.
Anh có quen ăn đồ Âu không?
Ban đầu khổ sở cực kỳ. Căng tin CLB có ba đầu bếp, tôi chỉ ăn được đồ của một người; chỉ đồ anh ấy nấu tôi còn nuốt được, còn lại thì chấm nước sốt cố ăn. Không biết diễn tả sao — chẳng có chút hương vị nào, rất kỳ lạ.
Thời điểm nào ở đây khổ sở nhất?
Hai tháng đầu. Cảm giác rất muốn gọi điện cho giám đốc thể thao nói: tôi ở không nổi nữa, tôi muốn về nước. Quan trọng nhất là không được đá, cộng thêm đến môi trường hoàn toàn xa lạ. Mọi thứ khác hẳn với trong nước.
Đội chỉ có hai ba người nước ngoài; trong đội trước đó cơ bản chẳng ai nói tiếng Anh. Họp trước trận cũng bằng tiếng Hà Lan, tôi ngồi đó cố nghe.
Lúc mới đến, ông ấy gần như chẳng nhìn bạn. Cảm giác như bạn biến mất, như không có bạn. Khi đó tôi chẳng thấy hy vọng nào. Tôi có thể ra sân, nhưng thứ tự ưu tiên thấp nhất. Trận đầu được lên vì đội nhận thẻ đỏ, cuối cùng chắc không còn ai để thay nên đẩy tôi vào. Trận hai cũng vào phút 88 — số 10 của chúng tôi có lẽ hơi chuột rút. HLV quay lại nhìn chỉ còn mình tôi là tiền vệ, đẩy tôi vào; vào sân xong tôi kiến tạo một bàn.
Khi đó tôi nghĩ lên sân là kiến tạo rồi thì phía sau chắc sẽ cho thêm cơ hội. Kết quả hai ba trận sau vẫn ngồi ghế dự bị vững như bàn thạch — căn bản chẳng định để bạn vào. Sau đó trận đá chính đầu tiên của tôi là giai đoạn tập luyện cực kỳ ác liệt, rồi đúng vòng đá bù gặp Vitesse vào ngày thi đấu quốc tế; lúc đó tôi cũng không có nhiệm vụ ĐTQG nên vẫn ở lại đội. Ngày thi đấu quốc tế thì số 6 đội trưởng của chúng tôi đi đá vòng loại World Cup, thế là để tôi đá chính luôn. Lúc mở họp ban đầu, tôi cảm nhận được cả HLV khi dùng tôi cũng hơi không chắc trong lòng.
Cập nhật lúc 2026-07-31 17:08