Góc Nhìn 99WIN: Bergomi: Baresi đã bệnh nặng từ lúc Olympic mùa đông; sự vĩ đại của ông không cần tôi nhấn mạnh

Sau khi cố đội trưởng công thần của Milan, Phó chủ tịch danh dự CLB Franco Baresi qua đời, cựu đội trưởng Inter Giuseppe Bergomi — từng sát cánh nhiều năm cùng ông ở đội tuyển — nhận lời phỏng vấn độc quyền của Milan News và hồi tưởng về huyền thoại vừa là đối thủ vừa là đồng đội.

Ông có những kỷ niệm gì về Baresi?

Ảnh

Kỷ niệm về ông ấy quá nhiều, nhưng tôi muốn bắt đầu từ chuyện gần đây nhất, vì chúng tôi từng cùng nhau trao đuốc Olympic. Trong những ngày tập duyệt chung, đến hôm sau ông bảo tôi ông mệt rồi, để tôi tự tập. Khi thực sự trao lửa Olympic, Franco ở lại San Siro trọn sáu tiếng — lúc ấy ông thực ra đã bệnh rất nặng.

Ông nói với tôi: “Tôi không đeo tai nghe nữa, cậu đã tập rồi, cậu lo.” Tôi bảo: “Franco, đi cùng tôi.” Cuối tháng trước tôi còn gặp ông, vì ông bảo muốn có cây đuốc Olympic ấy. Tôi mất khá nhiều công sức mới xin được một cây, rồi đích thân mang đến nhà ông — chính xác hơn là đến quán bar fan Inter ông thường lui tới, gặp ông ở đó.

Tôi để lại món kỷ vật ấy cho ông — đó cũng là lần gặp Franco cuối cùng của tôi. Sau đó, kỷ niệm về ông thật sự quá nhiều; ký ức sớm nhất là hai anh em Baresi những năm đầu sự nghiệp sống chung một căn hộ. Khi ấy tôi cùng họ quay quảng cáo, còn ở nhờ nhà họ. Tôi và Franco cũng từng quay vài quảng cáo — đó là điểm khởi đầu chúng tôi quen nhau.

Sau này chúng tôi cùng trải qua hai kỳ World Cup, một kỳ EURO, khoác áo Azzurri qua nhiều khoảnh khắc đẹp. Thực ra chẳng cần tôi nhấn mạnh Franco là huyền thoại, cầu thủ hay nhất thế kỷ của Milan, nhà vô địch phi thường và đội trưởng vĩ đại. Ông nói chẳng nhiều nhưng khí chất thủ lĩnh cực mạnh — chỉ cần Franco nói vài câu là đủ ổn định tất cả.

Ông có thể tiết lộ vài chuyện thú vị về ông ấy không?

Khi Franco tổ chức trận chia tay, ông nhất định muốn tôi ra sân. Tôi bảo nếu lên chắc bị cả khán đài huýt sáo, nhưng ông vẫn muốn tôi tham dự bằng mọi giá. Chuyện ấy đủ nói sự tôn trọng lẫn nhau giữa chúng tôi lớn đến mức nào — vì chúng tôi thật sự lớn lên cùng nhau từ nhỏ.

Với tư cách đối thủ, Baresi là người như thế nào?

Trên sân ông ấy cách tôi quá xa (cười). Vì tôi vẫn nói ngày ấy tôi và Maldini mỗi người một cánh, chúng tôi có đối đầu trực tiếp. Nhưng với Franco… thôi nói nghiêm túc: ông ấy là duy nhất.

Còn với tư cách đồng đội?

Ông biết cách chuyển đổi vai trò; khi diễn giải vị trí ấy ông mang sự thanh lịch và cao quý không ai sánh kịp — đó chính là Franco. Còn khi là đối thủ, đặc biệt ở các trận Derby della Madonnina thập niên 80, những cuộc đối đầu luôn đầy tôn trọng. Franco là đối thủ cực mạnh, và cũng rất đường đường chính chính.

Sự ra đi của Baresi để lại cảm xúc gì cho ông?

Năm nay khiến tôi vô cùng đau buồn. Inter mất không ít huyền thoại và HLV, Igor Protti cũng ra đi, nhưng Baresi là duy nhất. Khi nghĩ về ông, cảm giác giống như khi Vialli hay Paolo Rossi rời chúng ta. Họ là biểu tượng có ảnh hưởng toàn cầu; dù khoác áo Milan, họ vẫn giành được sự tôn trọng của cả thế giới — đó là cảm nhận Franco để lại cho tôi. Ở đây không có ranh giới màu sắc.

Sáng nay bạn bè Inter cũng hỏi tôi về ông, hỏi lễ tang khi nào. Điều đó khiến tôi thật sự rất đau, vì tôi và anh trai ông Giuseppe là bạn rất thân, tôi cũng quen các con của Giuseppe. Tôi biết tình cảm hai anh em sâu đến mức nào, cũng biết gia đình ông đang chịu nỗi đau thế nào — trái tim tôi ở bên Franco và toàn thể gia đình ông.

Cập nhật lúc 2026-08-01 10:52

Biên tập viên phụ trách: admin